Nghị luận văn học: Tình bạn là bắt đầu của tình yêu và hạnh phúc


Tình bạn là cội rễ của niềm vui và hạnh phúc

Vào một giây phút mệt mỏi nào đó trong cuộc sống, ta thèm có một người bên cạnh để sẻ chia cuộc sống của mình, dù chỉ là một phần nhỏ. Đó là người luôn luôn bên cạnh ta, dù ta vui hay ta buồn, lúc khó khăn hay giàu có, lúc lâm nguy hay thất bại, khi mọi người đã bỏ ta mà đi. Và ta gọi đó là một người bạn - một người bạn thân, một người bạn thật sự. Lúc đó ta đã tin rằng:”Bạn là người đến với ta khi mọi người bỏ ta đi”.
Bạn, định nghĩa đơn giản nhất chính là người có cùng quan điểm, tâm tư tình cảm với ta. Một khi đã coi ai là bạn, tức là người ấy phải có một mối quan hệ thân thiết, gần gũi đến một mức độ nào đó với ta. Còn nếu đó người bạn thân thì người đó còn chiếm một vị trí quan trọng trong tim mình,. Đó là người luôn bên cạnh ta, chia sẻ những niềm vui nỗi buồn trong cuộc sống. Hơn thế nữa, họ còn gắn bó và ủng hộ, luôn âm thầm dõi theo từng bước chân ta trên đường đời và giúp đỡ ta khi ta lâm nguy, họ chìa tay ra để tiếp thêm sức mạnh. Và ta cũng có thể học hỏi, giúp đỡ người bạn của mình của mình trong cuộc sống. Đúng, chỉ có người bạn thân thiết nhất và chân thành nhất luôn bên cạnh ta “khi mọi người đã bỏ ta đi”. Để sau đó qua bao sự đổi thay, sóng gió trong cuộc sống, ta mới nhận ra rằng xung quanh thật sự có rất nhiều người quen của ta, nhưng hiếm hoi chỉ có vài người bạn - những người bạn thân thiết của mình.
Tuy nhiên, cũng có những người đến với ta nhưng không phải là bạn của ta. Nếu như bạn là một người thành đạt, tương lai rộng mở thì có rất nhiều người đến với ta nhưng không phải là bạn của ta. Họ là ai? Đó là những người đến cầu cạnh, nhờ vả, miễn là là điều gì có lợi cho họ, để rồi khi ta sa cơ lỡ vận, họ quay mặt lạnh lùng bỏ ta đi không chút bận tâm. Thành công đã cho ta thấy bề nổi của cuộc sống, còn nghịch cảnh mới chỉ rõ được tất cả. Bên cạnh đó, có những lúc không còn ai quanh bạn và có người tìm đến bạn nhưng không vì mục đích chia sẻ, giúp đỡ thì cũng không thể gọi là bạn thân được. Có thể họ làm cho tình trạng ta thêm trầm trọng hơn, và ta có những hành động, suy nghĩ dại dột. Như vậy người đến với ta khi mọi người đã bỏ ta đi có thật sự là bạn bè của ta không?
Có những lúc ta cảm thấy thế giới dường như quá trống rỗng, đen tối, người bạn đến làm cả thế giới ta bừng sáng và lấp đầy những khoảng trống ấy. Người bạn ấy dắt ta qua những giây phút khó khăn, nắm lấy tay ta và nói rằng mọi việc đã ổn. Tôi đã từng đọc một câu truyện thật xúc động nói về một tình bạn có thể vượt qua được ranh giới giữa sự sống và cái chết của hai cậu bé tên Court và Wesley. Lên 4 tuổi, Court gặp Wesley tại lớp dự bị của trường giáo dục đặc biệt. Wesley có khối u ở não và cũng giống như Court, điều này đã cản trở sự phất triển của cậu bé. Chính sự giống nhau đó đã hình thành mối đồng cảm và hai cậu nhanh chóng trở thành bạn của nhau. Năm 11 tuổi, Wesley đã trải qua hai cơn phẫu thuật nguy hiểm, và bên cậu luôn có người bạn thân thiết của mình – Court – động viên chia sẻ mọi nỗi đau. Wesley đã ra đi trước Court , một năm sau, bệnh của Court trở nên nghiêm trọng. Ở phòng cấp cứu , chợt Court đột nhiên nói : “ Wesley đang ở đây, bạn ấy nói rằng “ Đừng lo,mọi việc sẽ ổn thôi mà”. Court ra đi với nụ cười trên môi. Cậu biết cậu không cô đơn, Wesley luôn bên cậu. ( Theo Hạt giống tâm hồn).

Người xưa từng nói:”Chọn bạn mà chơi”. Ngày nay, để kiếm được một người bạn thật sự hiểu mình quả thật không đơn giản. Một thời đại mà đồng tiền được coi trọng hơn cả nhân phẩm, tình máu mủ ruột thịt, tình cảm chân thành thì tìm được một người bạn thân thì đó là chuyện không tưởng. Nhưng đâu đó vẫn còn tồn tại một người mà ta có thể bình an khi ở bên người đó. Cuộc sống không trải đầy hoa hồng, có những lúc ta vấp ngã, mệt mỏi tưởng chừng như không thể đứng dậy được thì có người đến dìu ta đứng dậy, khích lệ ta bước tiếp con đường, ấy mới là người “đến với ta khi mọi người bỏ ta đi”. Còn điều gì tuyệt vời hơn khi ta có thể gửi niềm tin vào người đó, sống dựa vào nhau bằng niềm tin mãnh liệt nhất. Chính niềm tin ấy khiến chúng ta có thể chia sẻ những điều tốt đẹp hoặc khó khăn nhất trong đời bằng nụ cười.
Để có người bạn thân trong cuộc sống, ta hãy đối xử, yêu thương họ như chính bản thân mình. Hãy giúp đỡ mà không cần đền đáp lại vì có những lúc ta sẽ nhận lại sự giúp đỡ của họ trong cuộc sống. Và thường thì ta nhận lại được nhiều hơn ta nghĩ. Một mối quan hệ lâu dài là những bài học mà ta phải học suốt đời. Học cách tha thứ khi họ phạm lỗi và xin lỗi họ khi ta sai lầm, học cách yêu thương và chấp nhận những khuyết điểm đó của bạn… Tình bạn là những điều đơn giản nhất nhưng cuộc sống bề bộn đã làm ta lãng quên đi. Đó đôi khi chỉ là cái siết tay mềm yếu, một cử chỉ dịu dàng hay chỉ là sự yên lặng để lắng nghe tất cả nỗi lòng của ta. Tình bạn không có luật lệ hay khuôn mẫu nhưng luôn có những điều nhỏ nhặt, những tình cảm chân thành nhất để kết nối bạn bè lại với nhau. Có được một người bạn thân đã khó, để giữ được tình bạn ấy còn khó hơn. Vì vậy ta phải biết nâng niu, trân trọng với tất cả sự yêu mến và tôn trọng của mình.
Trong cuộc sống của chúng ta, có những điều dễ dàng đến rồi đi, mỏng manh như một cơn gió, lung lay dễ vỡ, dễ tan biến như lâu đài cát đang đứng trước những cơn sóng biển đang gào thét. Duy chỉ có tình cảm là thứ bền chắc nhất, là gốc rễ cho mọi niềm vui và hạnh phúc, giúp ta vượt qua được mọi thử thách trong đường đời. Và thật tuyệt vời biết bao khi ta có thể trao gửi tình cảm của mình, nơi ta cảm thấy bình yên cho người có tên là...bạn.