Hãy tưởng tượng và kể lại Em mơ gặp chị Tấm

Bài làm
          Ánh sáng ban mai rọi vào mắt làm tôi choàng dậy ngỡ ngàng. Tôi đang nằm ở đâu thế này ? Nhìn xung quanh tôi mới nhận ra mình đang nằm trên một thảm cỏ xanh mướt, dưới một gốc cây bưởi già. Xung quanh tôi mùi hoa thơm ngan ngát. Líu lo bên cạnh là tiếng chim, rập rờn cánh bướm. Cạnh đấy là một cái giếng xây bằng đá xanh. Tôi cảm thấy khát nước vô kể, liền tiến lại phía giếng. Nhìn xuống, nước trong veo. Vớ lấy chiếc gàu để bên thành, tôi thả xuống giếng. Quái lạ, thả mãi, thả mãi mà chẳng đến nước. Chợt tôi thấy chim đã ngừng hót, bướm cũng ngừng bay, rồi chúng dồn về một phía, ríu rít vui mừng. Tôi quay lại phía đó thì thấy một chị áo tứ thân lộng lẫy, vừa đi vừa hát. Trông thấy tôi, chị lướt nhẹ đến bên, mỉm cười :

          - Em là ai mà lại lên được đây ?
Tôi lo lắng :
          - Dạ... em... em.
          - Em đừng sợ, chị tên là Tấm, còn em ?
Tôi reo lên :
          A ! Chị có phải là chị Tấm trong truyện Tấm Cám không ?
Chị khẽ gật đầu, vén áo ngồi xuống gốc bưởi, kéo tôi ngồi theo. Trông chị xinh hệt như tôi vẫn thường tưởng tượng mọi ngày. Chim chóc bay quanh chúng tôi hót những lời ca đẹp nhất từ xưa đến nay tôi chưa từng được nghe. Lời ca như hòa cùng niềm vui lâng lâng của tôi. Tôi hỏi :
          - Chị Tấm ơi ! Hôm trước bọn em vừa học bài về chị đấy ! Chị có biết không ?
Chị mỉm cười :

Chị biết chứ ! Ngày nào chị chả rẽ mây nhìn xuống đất nước thân yêu của chúng mình. Chị nhìn những cánh đồng bát ngát, những lũy tre xanh rì rào, những ngôi nhà mái ngói đỏ như son, những dòng sông êm đềm uốn khúc, những bờ biển dạt dào sóng vỗ và nhất là những ngôi trường với những lớp học, những bé em đang mê mải học bài ! Đất nước mình bây giờ to lớn, hùng mạnh thật đấy ! Không còn phải sợ giặc ngoại xâm, sợ những tên quan lại độc ác, những trọc phú tham lam nữa. ...
- Vâng ạ ! Bọn em bây giờ sung sướng hơn nhiều - Tôi tỏ ra muốn chia sẻ xúc động của chị. Nhưng điều thắc mắc của tôi còn mạnh hơn, tôi hỏi :
- Ngày nào chị cũng nhìn xuống hạ giới, sao ngày nào bọn em cũng nhìn trời mà lại không thấy chị đâu ?
- Em không nhìn thấy chị vì dưới con mắt của con người, chị là một đám mây ngũ sắc vờn quanh mặt trời lúc bình minh và hoàng hôn. Còn khi được xuống thăm quê hương đất nước chị là một làn gió thơm lặng lẽ trong đêm. Những lúc ấy chị đã đi qua mọi nhà, ngắm nhìn những em nhỏ, những bà mẹ ngồi khâu áo cho con. Chị lướt đến bên những gầm cầu, nhà ga, đến với những chú bé lang thang, ru cho chúng những giấc ngủ êm đềm.
 Nói đến đây, chị Tấm ngậm ngùi :
- Sống trên tiên lòng chị vẫn ngổn ngang một mối. Chị đã có cuộc sống hạnh phúc nhưng vẫn còn bao người đau khổ.
 Vừa khi ấy mặt trời dịu hẳn lại. Thì ra đã về chiều. Tôi ngạc nhiên quá, sao một ngày lại ngắn quá như  vậy !
 Tôi vội hỏi một câu mà tôi vẫn ấp ủ từ lúc gặp chị, bởi tôi nghĩ, có lẽ đã đến lúc phải chia tay:
- Chị Tấm ơi ! Tại sao chim chóc lại quấn quýt chị thế ? Ở trần gian, chim chóc thấy người là bay đi liền !
 Chị Tấm vừa vuốt ve một chú chim xanh biếc vừa trả lời :
          - Nếu ta thương yêu chúng với một tấm lòng nhân hậu thì chúng cũng thương yêu ta thôi em ạ !
 Nói xong, chị đứng dậy, như báo hiệu giờ chia tay đã đến. Nhìn tôi, chị nói :
- Trước khi chia tay, chị muốn khuyên em rằng : “Sống ở đời phải tốt bụng, hiền lành thì mới có hạnh phúc vững bền”.
 Rồi chị vẫy tay một cái. Một đám mây bay đến. Chị bảo tôi ngồi lên. Đám mây đưa tôi bồng bềnh trôi, chợt hạ thật nhanh. Tôi như người mất trọng lượng.

 Tôi bừng tỉnh, lúc đó mới biết rằng mình đã nằm mơ. Nhưng có lẽ giấc mơ này không phải vô tình.  Trong giấc mơ chị Tấm đã cho tôi một bài học. Chị Tấm ơi ! Em sẽ làm theo lời chị dặn : “Sống ở đời phải tốt bụng, hiền lành thì mới có hạnh phúc vững bền”. Đó chính là một triết lí sống chín chắn ở đời.