Tính dân tộc trong Việt Bắc của Tố Hữu

Nói đến phong cách thơ tố hữu chúng ta không thể không nhắc đến tính dân tộc sâu sắc. mà diều này thể hiện rõ qua bai` thơ việt bắc . thứ nhất tính dân tộc thể hiện ở thể thơ lục bát 1 thể thơ truyền thống của dân tộc tố hửu đã vận dụng nhần nhuyễn thể thơ này để diễn tả cảm xúc , tình cảm của người con kháng chiến đối với thủ đô kháng chiến .thứ hai là cách dùng đại từ nhân xưng mình ta của nhà thơ tác giả dã vận dụng cách nói đối dáp trong dân gian . việc sử dụng cách xưng hô mình ta mang nhiều ý nghĩa .
Theo như từ diến tiếng việt thì mình vừa có nghĩa là người khác vừa là chính mình vậy nên mới có những hình ảnh thơ như'' mình đi mình lại nhớ mình''viẹc vận dụng lối đối dáp giao duyên của trai gái làm cho tình cảm trong thơ càng thắm thiết và sâu sắc hơn. thứ 3 la` hình ảnh thơ cũng mang đậm tính dân tộc ở dây tố hữu dã đưa vào thơ những hình ảnh đậm chất dân tộc như '' áo chàm đưa buổi phân li'' hay''*** cao nắng ánh dao gài thắt lưng''v..v..ngoài ra tính dân tộc còn thể hiện ở giọng thơ trầm ấm sâu lắng chan chứa tình cảm ..nói chung tính dân tộc đã thấm đượm và ẩn hiện suyên suốt mạch cảm xúc của bài thơ qua dó thể hiện tình cảm sâu sắc của tác giả với việt bắc nói riêng và cả dân tộc việt nam nói chung.