Về thăm trường cũ - Kỷ niệm trong tôi

Bài làm
Bất cứ ai đã khôn lớn trưởng thành trên con đường học tập, đều luôn tưởng nhớ về mái trường thân yêu. Nơi đã đưa mình đến với tri thức, hòa nhập với bạn bè, được gặp nhiều thầy cô giáo mới ngay từ buổi đầu cắp sách đến trường “THCS Đông Cương”. Hôm nay tôi mới có dịp về thăm trường cũ.

Thật khó tả cảm giác của tôi khi ngồi trên xe. Mong ngóng, hồi hộp, không biết mái trường xưa giờ đây đã đổi thay ra sao ? Lòng náo nức muốn ngay lập tức được nhìn thấy ngôi trường xưa. Ngôi trường cũ đã có rất nhiều đổi thay. Nhớ ngày nào mẹ dắt tôi đến trường trên con đường đất nhỏ và hẹp giờ đây đã là con đường dải nhựa bằng phẳng và rộng rãi, hai bên trồng hai hàng cây xanh toả rợp bóng mát, nhà tầng san sát mọc lên.
May mắn lần về của tôi lại đúng vào dịp nghỉ hè, mùa hoa gạo nở rộ. Cây hoa gạo sừng sững trước cổng trường cho những bông hoa gạo như mọt ngọn nến lung linh chiếu sáng. Tôi đưa mắt nhìn về phía cổng trường, thấy khác lạ rất nhiều. Biển cổng được trang trí mở rộng. Hai bên con đường dẫn vào văn phòng là hai dãy ghế đá và chậu cảnh của các lớp kỉ niệm nhà trường nhân dịp năm học cuối cấp của mình. Trong số đó có cả lớp 6A của chúng tôi.

Đôi chân tôi cứ ríu lại, như có ai đó đứng sau đẩy tôi đi vậy. Ngôi trường rất khang trang, đẹp đẽ khiến tôi ngạc nhiên vô cùng, nghĩ về tháng năm học trò của mình thiếu thốn rất nhiều tôi lại ước mong sao được quay lại tuổi học ngày xưa để được học tập trong ngôi trường với những thiết bị hiện đại như bây giờ : Học đàn, học vi tính... với những đồ dùng thiết bị đầy đủ. Kỉ niệm ngày xưa hiện về, đan xen vào thực tại : Ve sầu kêu trên tán lá, hoa phượng, hoa gạo nở đỏ trên cây, cả lớp tôi kéo nhau đi lấy hoa đem về ép vào trang vở thành những cánh bướm xinh xinh. Buổi liên hoan cuối cùng cả lớp cùng nhau trang trí rrộn ràng và vui mắt, nguyên liệu chủ yếu là những cành phượng, bông hoa gạo. Đó là loài hoa gắn bó với tuổi học trò hồn nhiên và thơ mộng.
Bước vào trong lớp học, hình ảnh người thầy thân thương, trìu mến đang đứng tren bục giảng hiện ra trong mắt tôi. Dáng thầy cao cao, khuôn mặt chữ điền, giọng nói khàn khàn, tuổi thầy chừng năm mươi, thầy làm chủ nhiệm lớp tôi suốt năm năm trời. Tính thầy khảng khái, dứt khoát và nghiêm nghị. Thầy là thầy giáo dạy giỏi của trường, giọng giảng bài truyền cảm của thầy tạo thêm sự hứng thú của giờ học. Hơn thế nữa thày còn là cây văn nghệ của trường, thầy đàn và hát rất hay. Chúng tôi tin tưởng ở thầy, có khó khăn thắc mắc gì đều tâm sự cùng thầy và nhận được ở thầy những lời khuyên bổ ích. Do lòng hăng say nghề nghiệp nên thầy giảng bài rất tận tình, lớp tôi luôn là lớp về muộn nhất trường. Hiểu được tấm lòng tận tuỵ của thầy, cả lớp tôi đều cố gắng học hành chăm chỉ, mọi thành viên đều cố gắng học tập để không phụ công ơn thầy cô, cha mẹ.
Đi tiếp ra vườn sau, tôi tình cờ gặp bác bảo vệ đang bắt sâu, nhổ cỏ cho vườn rau. Mới đầu bác không nhận ra tôi, nhưng khi nghe tôi nhắc đến biệt danh “Cô bé mắt kính” mà bác đã đặt cho tôi thì bác à lên một tiếng. Hai bác cháu cùng nhau trò chuyện vui vẻ. Tôi kể lại lần ăn trộm ổi đào nhà bác, bác nói :
- Ôi chao ! cô bé mắt kính đang còn nhớ kia đấy, bác chịu thua thôi.
Tôi nhanh nhảu nói tiếp:
- Cháu quên thế nào được ạ ! Chính bác đã cho chúng cháu một bài học bổ ích còn gì.
Bác quay sang hỏi tôi:
Cháu ra trường chưa vậy ? Lần này cháu về làm gì vậy cô bé ?
Tôi vội trả lời:
- Thưa bác, giờ cháu đã ra trường rồi. Nhân dịp về thăm quê, cháu ghé vào thăm trừơng cũ một chút ấy mà. Nhưng lần này về thăm trường cháu thấy đổi thay nhiều, kể cả bác, giờ bác có nhiều tóc bạc, và gầy hơn trước.
Từ khi vợ mất, bác ở một mình, nên việc ăn uống không đều đặn. Khi còn là học sinh, thương bác, tôi thường ở lại sau giúp bác giặt giũ, cơm nước... Bởi vậy bác rất quí tôi, có chút quà gì bác cũng phần cho tôi.
Mải nói chuyện với bác, trời tối sập lúc nào không hay. Tôi chào bác ra về. Trước khi đi bác còn nói :
- Bác chúc cô bé mắt kính về quê chơi vui vẻ, tìm thấy nhiều niềm vui mới cho mình, nhớ viết thư cho bác nhé.
Tôi rơm rớm nước mắt và nói :
- Bác nhớ giữ gìn sức khoẻ, chú ý ăn uống đều đặn, đừng ăn mì tôm trừ bữa bác nhé. Cháu sẽ còn về thăm trường và thăm bác nhiều đấy.

Tôi còn muốn nói rất nhiều, ở lại thêm với ngôi trừng thân yêu nhưng thời gian không cho phép, đành phải nói lời tạm biệt. Dù đi bất cứ nơi đâu tôi cũng sẽ không quên được ngôi trường một thời với bao kỉ niệm vui buồn cuả chúng tôi.